Trần Xuân An - (tập thơ thứ 17) - Phần 3 (bài 22 đến 32)

Bài 22
HĂM BA THÁNG CHẠP
Trần Xuân An

sợ oan vợ cũ, nên rơm phủ
lửa cháy, nàng liều cứu nghĩa xưa
lều đổ bàng hoàng chồng mới sững
bếp trừng phạt mãi chút duyên thừa

trái đất chả bao giờ mất lửa
lửa thương chồng vợ, nhắc nhau hoài
cơm lành canh ngọt từ hồn bếp
chồng cũ, phút gần, cháy những ai?

T.X.A.
06:01 – 08:20, 20-01-2017
(23-12 Bính Thân HB17).
.
Đây là cách giải mã tôi đã ngẫm nghĩ và đã đưa vào tiểu thuyết “Ngôi trường tháng giêng” (1998, Nxb. Thanh Niên, 2003)

Bài 23
THIÊNG LIÊNG CHỢ HOA CÕI ÂM Ở ĐÔNG HÀ
Trần Xuân An

— tặng anh Lê Trâm (nhà báo hưu trí) —

khét tiếng quê nhà một thời Đất lửa
Cõi máu xươngXứ xác chết oan khiên
gió khản tiếng Tỉnh hoang vu, lau lách
rồi Tỉnh nghĩa trang, hương khói… tuyến riêng!

hạt nắng giọt mưa cũng đều nước mắt
sông công bằng, sông Bến Hải không nghiêng
nay đông vui, Tết này, âm hồn nhắc
xui có Chợ hoa âm phủ thiêng liêng

trong ánh u minh từ bao bóng điện
tươi những đèn lồng, hoa thắp ra giêng
Quảng Trị chiêu hồn ấm nồng Nguyên đán
tỉnh đau thương nhất chữa lành hai miền.

T.X.A.
14:32 – 15:05, 22-01-2017 (25-12 Bính thân HB17).

http://www.tranxuanan-writer.net
http://www.txawriter.wordpress.com ( cauyhe.net )
http://www.facebook.com/tranxuanan.writer

Bài 24
BA NGÀY ĐẸP NHẤT MỖI NĂM
Trần Xuân An

Nguyên đán đến rồi, hương thơm bát ngát
chẳng “triệu người vui”, không “triệu người buồn”
cả nước lắng sâu, bừng cao Tết nhất
bốn nghìn năm lướt ba mươi vết thương

ba mươi vết thương? Nhắc khi Tết tới?
bởi máu ruột rà đau tấm huân chương
thì đều sáng – chống ngoại xâm Hai Khối
Nguyên đán đến rồi, cùng nhớ cội nguồn

Nguyên đán đến rồi, tươi môi mượt tóc
Tết bốn nghìn năm đâu phải quan phương
ba ngày Tết tinh ròng hồn dân tộc
hồn dân tộc lướt ba mươi vết thương.

T.X.A.
13:22 – 14:55, 28 tháng chạp Bính Thân HB17
(25-01-2017)

http://www.tranxuanan-writer.net
http://www.txawriter.wordpress.com ( cauyhe.net )
http://www.facebook.com/tranxuanan.writer

Bài 25
TÔI LÀ VẬY
Trần Xuân An

tôi là người dân, tôi là người thơ
thơ nói tiếng đất trời và sự sống
căn cước không cháy trong điểm nóng
thời Chiến tranh lạnh, hậu chiến trở mình
ngay cả khi là người tình
ai đó cũng không tìm thơ tôi ở các mốc thời gian thời đại khác
nguyên tác tinh ròng tiếng Việt, cố công trong vắt
người dân, người thơ, người tình vậy đó, là tôi

không phải rong chơi như mây trời
tôi, nỗi đau núi sông chia cắt
niềm mơ lành lặn vết thương Tổ quốc
tôi, kẻ lãng mạn thất tình
thả sợi gàu dài, kéo lên bụm nước lung linh

tôi đoan chắc nhưng vẫn nói gọn, cơ hồ để ngỏ
tuổi học trò đã bồng bềnh theo Làn sóng Đỏ
người thầy, người thợ, rồi nói lời Bến Hải nước trong
vẫn là người tình trong người chồng
bạn đừng tìm thơ tôi ở các mốc thời gian thời đại khác
tôi vẫn sống trong lòng Tổ quốc
ước chi trăm sau, ngàn sau, ai muốn thấu hiểu thời này
thơ và sách khác của tôi được lần giở trong tay

tôi cũng thấy tôi đầy đủ nhất
qua tất cả bao trang phím bút, bao quyển sách
(không kể phím-đàm-mạng-ảo, như lời-nói-gió-bay
chuyện trò giữa đời thật, chợ đời, có mấy câu hay)
tôi, người thơ, người viết tiểu thuyết
tôi, người nghiên cứu, phê bình…
thẻ căn cước đích thực
giấy chứng minh đích thực
là trọn vẹn danh mục tác phẩm của đời mình:
ba mươi bảy đầu sách và một sưu tập
mồ hôi của chất xám, trái tim.

T.X.A.
06:12 – 09:10, 29 tháng chạp Bính Thân HB16-17 (26-01-2017).

http://www.tranxuanan-writer.net
http://www.txawriter.wordpress.com ( cauyhe.net )
http://www.facebook.com/tranxuanan.writer

Bài 26
THOÁNG CHỐC VÔ BIÊN
Trần Xuân An

nở ngọt tặng nhau những đoá giêng
trên môi cô gái nhiều năm trước
bao nhiêu nụ thơm, chàng say khướt
tứ phía mắt tìm
trổ cành nghiêng

nhang khói đầu năm vọng tổ tiên
nhưng hoa Tết cũng lâng hương nhớ
người yêu như thể trong người vợ
chàng thấy lòng mình
hơi vô biên!

càng thấm trần ai cần có thiền
thơ ca bên cạnh, phơi lòng thật
mai không quỷ cũng không thành Phật
trổ nhánh nhiều phương
đâu chung chiêng.

T.X.A.
07:16 – 11:01, mùng hai Tết Đinh Dậu HB17
(28-01-2017).

Bài 27
LÍ LỊCH
Trần Xuân An

— xin trả lời anh Dương Xuân Triều —

gieo hạt, vào mùa trời, mạch đất
nhờ ơn huyết thống, cây vươn mình
cùng loài, một gốc, nhưng hoa trái
mong mỗi cây ra sức tự sinh

nếu tự do, riêng nên chất lá
hoa, căn cước, trái, chứng minh tâm
“người ta hoa đất”, trái nhờ nước
đất nước qua chưa thời lụy lầm?

nghiệp phố chứng minh căn cước phố
chứng minh, căn cước đồng, nghề đồng
cây-người chọn đất sinh hoa trái
tuỳ sự nghiệp, cây chẳng số không

cây nhận gien nguồn từ gốc cội
lá hoa trái hạt tự lòng sinh
cây-người tư tưởng tài năng sáng
chín đỏ, chín vàng tự ý mình.

T.X.A.
06:23 – 08:40, mùng bốn Tết
(31-01-2017)
.
Xem thêm:
https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/ ——– 1823308887943054

http://www.tranxuanan-writer.net
http://www.txawriter.wordpress.com ( cauyhe.net )
http://www.facebook.com/tranxuanan.writer

Bài 28
NGƯỜI THƠ, NHÀ THƠ
(thơ đùa vui)
Trần Xuân An

1
khi tự gọi mình là người thơ
chàng thấy mình dễ thương chi lạ
trái tim tự làm bằng thơ, từng sợi râu bạc cũng thơ
chứ nhà thơ, chỉ rất thơ cái nhà, chất sách thơ chàng đầy giá
(hiểu đùa năm phút để cười ha hả)
còn thi sĩ? cậu học trò hay gã trí thức làm thơ
nghe cũng không đến nỗi khờ
thôi thì để bao nhiêu bài thơ chàng sáng hồn ai tối dạ
thôi bè cánh, bớt tham quyền và tiền đã
mọi danh hiệu hiện giờ
tệ hơn bao giờ
đều là hàng mã
(dơ danh hàng mã)
cúng cho bao quan thơ, tập thơ như cát bụi, tàn tro
chàng không mặc cả
dù với danh hiệu hội đoàn gì, chàng hội viên nhà thơ
(ở thành phố tụ về người ngàn ngả)
vẫn là người thơ
(như “Thi nhân Việt Nam” ngày xưa)
trái tim tự làm bằng thơ, bao sợi máu hồng óng ả
từng sợi râu bạc cũng thơ
có thể làm trang sức trên môi hoa mắt lá
(vì miệt mài viết, bị tiền bạc ngó lơ
chỉ còn nước bứt râu tặng bà xã *)

2
nhưng trong bối cảnh này, xã hội như bàn cờ
và tính quan phương ngự trị lên tất cả
ngoài từ nguyên, từ điển, danh xưng nhà thơ
– thi gia – còn bị quy định, hành chính hoá
nhà thơ thành phố Hồ Chí Minh, không thể u ơ
Tuổi Trẻ vẫn báo địa phương, miệng không thể há
trong khi báo Nhân Dân toàn quốc chết khô!
người khiêm tốn đành không tự hạ
vâng, tôi là nhà thơ thành phố Bác Hồ
viết tiểu thuyết, nghiên cứu, phê bình đây ạ
tết nhất, bàn chuyện mái ngói, mái lá
cấp toàn quốc, cấp địa phương, so đo
có làm ai chột dạ?
bàn chuyện này, hóa ra cũng tầm thường ư? Ơ hơ!
nhưng bởi người ngoại quốc, Việt kiều bị lừa
không thể tinh tường trước bao vàng thau thật giả
làm văn học sử, phê bình văn, phê bình sử, cần duy nhất định giá
gạt mọi danh xưng, chỉ căn cứ vào tác phẩm, xin thưa.

T.X.A.
trước 15:50, mùng bốn, 31-01-2017
và sáng mùng năm.
_____________

(*) Ông xã, bà xã, hẳn có nghĩa gốc là ông bà thần đất (ông bà thổ địa), được dùng với nghĩa đùa vui, chỉ vợ chồng chủ hộ gia đình; chứ không phải là ông xã trong loạt danh xưng chức sắc ở nông thôn ngày xưa: ông tổng, ông xã, ông lí…

Bài 29
ĐỀ Ở MỘT TẤM ẢNH
NHÀ NHIẾP ẢNH LÊ VĂN DUY CHỤP
Trần Xuân An

nhập thiền, thiền không nỡ
nhưng cần luyện lắng lòng

tôi như bình nước giếng
đường xóc, thành rượu nồng
rượu mồ hôi, nước mắt
biết lắng lại để trong

trút hết vào rừng giấy
lại đầy, sau rỗng không.

T.X.A.
trước 06:15, mùng sáu Tết, 03-02-2017

Bài 30
RẰM GIÊNG VIỆT NAM
Trần Xuân An

trăng từ nguyên đán hiện ra
lòng từ “Tuổi nhớ”, thương xa, tuổi rằm
chút suy tư thuở mười lăm
vẫn là trăng tự ngàn năm đuốc đèn

đoá lài thơm dài tóc đen
là trăng phố thị, lắng rền súng vang
rồi cao nguyên bát ngát trăng
nhưng thèm một lát khoai lang khô giòn

trăng thành phố lớn nhạt hồn
mọc từ tâm, soi rõ hơn bao giờ
nguyên đán mình: không vong nô
vọng tây tàu chỉ làm nhơ giêng rằm

vượt luỵ lầm bằng luỵ lầm
vượt trăm năm, mấy mươi năm, vượt rồi
đầu dân không phải ngai ngồi
vua tây tàu, cất, rộng đời, sáng giêng

trăng tình “Tuổi nhớ”, nhìn nghiêng
ngửa trông trăng, bỗng chỏi phiền tứ thơ
thì niên hiệu Tàu, lấp mồ
ảnh vua Nga rớt – diễn trò, lừng ca

trăng độc lập ư, xưa xa
nhìn sâu vô thức, hiện ra phông màn
nhục mà thường là nguy nan
nguyên đán nào, rằm mãi ngàn sau vui?

rằm nay trăng khuyết, ngậm ngùi
rằm thơ ca vành vạnh trui đúc đồng
trăng Lạc Hồng màu Diên Hồng
triều còng đừng buộc thơ còng lưng nô!

quyền bảo lưu thơ, tự do
Hội Nhà văn có riêng cờ thơ ca
bốn nghìn năm, ta vượt ta
thế giới phẳng, thoát Nga, Hoa, rộng tầm.

T.X.A.
trước 16:50, mùng mười Tết, 08-02-2017 (HB17)
& dăm ba ngày sau đó (11 – 13-02).

http://www.tranxuanan-writer.net
http://www.txawriter.wordpress.com ( cauyhe.net )
http://www.facebook.com/tranxuanan.writer

Bài 31
NGÀY TÌNH NHÂN THỜI HỘI NHẬP
Trần Xuân An

“Ngày Tình nhân” Tây phương, mơ hồ truyền thuyết
những đôi trái tim, ngăn cuồng vọng máu xương?
hay dăm chữ ảo, tặng cô gái mù tình ảo?
hay sô cô la nâu, hoa hồng đỏ, dậy hương?

nhớ Tiên Dung, và tài năng như phép mầu Đồng Tử
nhớ tiếng hát Trương Chi, và đôi tai tinh tế Mị Nương
nhớ Mị Châu, để giận dữ, nhưng còn chút xót xa Trọng Thuỷ
nhớ “Tiễn dặn người yêu”, vẫn tìm,
          mặc thân tàn bằng cuộn lá úa buồn

Ngày Tình yêu, đâu phải đám đông hôn nhau là hội nhập
hội nhập, đâu phải kêu gọi ôm nhau, ngay giữa phố phường
như yêu đương, nhận vào, và trao gửi
nhận từ thế giới, và trao tình sử nước ta,
          cùng một thuở mưa ngâu Hiền Lương.

T.X.A.
09:11 – 11:20, 14-02-2017 (HB17)

http://www.tranxuanan-writer.net
http://www.txawriter.wordpress.com ( cauyhe.net )
http://www.facebook.com/tranxuanan.writer

Bài 32
VÃ LÊN TÌNH NƯỚC LẠNH (*)
Trần Xuân An

Valentine, thánh tuẫn đạo
Valentine, ngày tình nhân
kẹo nâu, hoa hồng truyền giáo
bướm ong chết chẳng phân vân!

T.X.A.
14-02-2017
.
(*) Phiên âm theo kiểu Việt hoá “Valentine” thành “Vã lên tình”, vã nước lạnh lên tình yêu để tình yêu tỉnh táo lại. Xin vui lòng lưu ý: VÃ với dấu ngã.

.

ĐÃ ĐĂNG TẤT CẢ TRÊN FACEBOOK TRẦN XUÂN AN

Comments