Trần Xuân An - Lời ngỏ tập thơ XX (cũng là đề xuất đề cương sử 1945-1954-1975)


Đường dẫn đến tập thơ XX:

CÓ THỂ XEM ĐÂY CHÍNH LÀ ĐỀ CƯƠNG TỔNG QUÁT TÔI TRÂN TRỌNG ĐỀ XUẤT, KIẾN NGHỊ CHO SÁCH LỊCH SỬ VIỆT NAM GIAI ĐOẠN 1945-1954-1975, ĐỒNG THỜI CŨNG CHO MỌI TÁC PHẨM VĂN HỌC VỀ GIAI ĐOẠN ẤY.

Đường dẫn (link) đến txawriter.wordpress. com

https: //txawriter. wordpress. com/2018/08/08/de-cuong-tong-quat-toi-tran-trong-de-xuat-kien-nghi-cho-sach-lich-su-viet-nam-giai-doan-1945-1954-1975/


LỜI THƯA NGỎ
tập thơ “Trong tôi Bến Hải và Thạch Hãn”

https://www.facebook.com ... 

... tranxuanan.writer/posts/2078691499071457/

Trần Xuân An

Trên bìa của tập thơ “Trong tôi Bến Hải và Thạch Hãn” này, tôi đưa vào bức tranh tôi minh hoạ cho một bài thơ trong tập: “Bảy bông hoa sử và triết”. Điều đó cũng có nghĩa là tự bài thơ ấy đã nói lên ý nghĩa của bức tranh ấy.

Tôi cũng đã viết:

“Trong 4 năm rưỡi vừa qua, trên Facebook, tôi luôn khẳng định: Tôi tham dự vào tiến trình hoà giải dân tộc, chứ không phải chống chế độ hiện hành. Hoà giải là làm sáng tỏ cuộc chiến tranh đỏ – vàng 1945-1954-1975, “không phủ nhận quá khứ” bên đỏ“không phủ nhận quá khứ” cả bên vàng, làm sâu thêm dukkha (khổ đế) của Đạo Bụt, nhu cầu tâm linh…

Nói rõ hơn, cuộc chiến tranh đỏ – vàng 30 năm ấy là chiến tranh chống ngoại xâm hai Khối (Nhật, Pháp, Mỹ và Nga Xô, Trung Quốc…) đồng thời là nội chiến giữa người Việt Nam với người Việt Nam, và cũng chính là cuộc chiến tranh ý thức hệ (kinh tế, triết học… mà nổi bật là tôn giáo và vô tôn giáo — hữu thần và vô thần —, cụ thể là nhu cầu tâm linh và ý thức tiến hoá luận…).

Trần Xuân An đóng góp và giữ bản quyền.
T.X.A.
30-6-2018 HB18”
.

Tuy vậy, thiết tưởng cũng cần thưa rõ hơn nữa.

Cuộc chiến tranh đỏ – vàng ba mươi năm (1945-1954-1975) luôn luôn được các nguồn thông tin Đỏ chính thức xác định: Đảng Cộng sản Việt Nam giương cao hai ngọn cờ độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội — góp phần đánh đuổi Nhật, trực tiếp đánh đuổi Pháp và Mỹ, đồng thời khẳng định “chủ nghĩa Mác – Lênin bách chiến bách thắng”.

Về việc chống ngoại xâm Nhật, Pháp, Mỹ, tôi gọi đó là ba bông hoa đỏ.

Phía Vàng, từ vương quốc mà thuở bấy giờ định quốc hiệu là Đế quốc Việt Nam, đến Quốc gia Việt Nam và nhà nước Việt Nam cộng hoà, luôn luôn xác định: chống cộng sản xâm lược, bành trướng, tức là chống Liên Xô và nước được Liên Xô uỷ nhiệm là Trung Quốc, mà trực tiếp là chống Việt Nam dân chủ cộng hoà.

Về việc chống ngoại xâm Nga Xô, Trung Quốc, tôi gọi đó là hai bông vàng.

Qua đó, mọi người trên thế giới từ thuở bấy giờ đến nay đều thấy rõ, đó là:

1) Cuộc chiến tranh ấy, hai nửa dân tộc Việt Nam đều chống ngoại xâm từ hai Khối đối nghịch nhau. Nhìn chung, Nhật, Pháp, Mỹ (phát-xít, thực dân cũ, thực dân mới) đều thuộc một Khối — Khối tư bản, tự do hay còn gọi là “Thế giới tự do” — mà sau 1945 đứng đầu là Mỹ. Và Khối đối phương của nó là Khối Cộng sản, đứng đầu là Nga Xô (Liên Xô). Cả hai Khối quả thực đều là ngoại xâm, một Khối chiếm đóng trên đất nước, một Khối chiếm đóng trong đầu nửa dân tộc Việt Nam ta. Cả hai đều viện trợ vũ khí, khí tài, cố vấn. Và hai nửa dân tộc ta đã chống hai Khối ngoại xâm ấy theo hai hướng đối nghịch nhau.

2) Như thế, đó cũng chính là cuộc nội chiến. Một bên đứng dưới ngọn cờ đỏ cộng sản của chính thể Việt Nam dân chủ cộng hoà. Một bên đứng dưới ngọn cờ vàng của triều Nguyễn: Đế quốc Việt Nam, Quốc gia Việt Nam, và sau đó, Việt Nam cộng hoà.

3) Và như thế, đó cũng chính là cuộc chiến tranh ý thức hệ (hay còn được gọi là chiến tranh hệ tư tưởng). Một bên giương cao ngọn cờ “chủ nghĩa Mác – Lênin bách chiến bách thắng”, thuộc Khối Cộng sản, Nga Xô đứng đầu. Một bên giương cao ngọn cờ quân chủ lập hiến (còn dở dang) và cộng hoà dân chủ (còn quân quản), thuộc Khối Tư bản tự do, đứng đầu là Mỹ.

Đó chính là cuộc chiến tranh cả về kiến trúc thượng tầng lẫn hạ tầng cơ sở — chiến tranh ý thức hệ. Trong chiến tranh ý thức hệ, nổi bật lên là chiến tranh giữa hai hình thái kinh tế, kinh tế xã hội chủ nghĩa quá độ lên kinh tế cộng sản chủ nghĩa với kinh tế tư bản tư doanh, ngày nay gọi là kinh tế thị trường.


.

https://txawriter.files.wordpress.com/2018/07/bia-sach_trong-toi-ben-hai-7-thach-han_17-7hb18_luu.jpg?w=300

Đã công bố trên Facebook



Đó cũng chính là cuộc chiến tranh giai cấp, giữa một bên là sự xác định vai trò lãnh đạo của giai cấp công nhân vô sản với một bên là quan điểm phi giai cấp mà chỉ chọn lọc làm lãnh đạo là người có tài, có đức dù thuộc giai cấp nào. Nhưng quan trọng không kém là chiến tranh về triết học, chính thể… Trong đó, bức xúc nhất là chiến tranh giữa tôn giáo, tín ngưỡng và vô tôn giáo, vô tín ngưỡng (duy tâm, hữu thần, đa nguyên và duy vật, vô thần, chuyên chính).

Ở khía cạnh tôn giáo, tín ngưỡng này, tôi đã cố gắng làm rõ thêm, sâu thêm khổ đế (dukkha) và nguyên tội (tội tổ tông loài người và muôn loài khác). Đó chính là tiền đề của tôn giáo, cụ thể là Phật giáo và Thiên Chúa giáo (Công giáo), hai tôn giáo có số lượng đạo hữu, tín đồ lớn nhất ở nước ta, hai tôn giáo lớn trên thế giới. Nhưng đó cũng là tiền đề của vô thần luận, mà tôi đã phát hiện ra. Phải chăng là không có Thượng đế (Thiên Chúa), vì trên Quả đất này, chúng sinh muôn loài đều loạn luân và ăn thịt lẫn nhau, kể cả loài người. Loài người cũng chỉ là một loài sinh vật đã tiến hoá, văn minh hoá, đang thoát khỏi giới tự nhiên muôn loài, nên có luân lí và nhân đạo. Hiện nay, pháp luật nước nào cũng cấm loạn luân, cấm ăn thịt người (trừ philatop, thuốc nhau thai), nhưng loài người vẫn còn ăn thịt các loài động vật, thực vật khác. Thiên Chúa không cứu được, do đó Thiên Chúa cũng không toàn năng, hay đúng hơn, không có Thiên Chúa. Và tôi tìm cách dung hợp vô thần với hữu thần khi nhận thức lại, rằng Ông Trời chính là quy luật nhân quả. Quy luật nhân quả này cho hưởng phúc trong trường hợp này nhưng bắt chịu tai hoạ, trừng phạt trong trường hợp kia. Quy luật nhân quả hay còn gọi là Ông Trời vừa tạo tác, bảo tồn, vừa phá huỷ, giáng hoạ, tương tự như quan niệm về tam vị nhất thể trong Ấn Độ giáo (Brahma, Vishnu, Shiva). Dĩ nhiên, mặc dù Phật giáo không đề cập đến Thượng đế, nhưng cốt lõi vẫn là Quy luật nhân quả vừa hiện thực vừa siêu hình, mầu nhiệm.

Hai tiền đề đó, chính là hai điểm sâu thẳm và hiển lộ rõ nhất, ai cũng thấy trong giới tự nhiên (loạn luân, ăn thịt lẫn nhau) và trong xã hội (ăn thịt các loài khác). Lỗ Tấn trong “Nhật kí người điên” chỉ mới tố cáo xã hội Trung Quốc, xã hội loài người là “người ăn thịt người” (người áp bức người). Tôi muốn nói đầy đủ hơn, thế gian này là địa ngục, chúng sanh muôn loài ăn thịt nhau, và trừ loài người đã có ít nhiều văn minh, các loài còn lại còn đang truyền giống bằng loạn luân, bạo dâm, cưỡng hiếp lẫn nhau, với nhiều ý nghĩa, xã hội, chính trị, kinh tế, triết lí… Trước thực trạng thế gian là địa ngục, con người có nhu cầu tâm linh, hướng đến tôn giáo, tín ngưỡng hoặc cố gắng lạc quan, hướng đến tiến hoá luận.

Tôi gọi đó là hai bông hoa màu lam, trong cuộc chiến tranh đỏ – vàng ba mươi năm — cuộc chiến tranh ý thức hệ, mà cầu Hiền Lương, sông Bến Hải (và cả sông Thạch Hãn) là biểu tượng lịch sử.

Bảy bông hoa — đỏ, vàng, lam — đó không tách rời nhau, mà cùng nở chung một chùm trên chiếc sọ người (các thế hệ đã qua đời) hay cái bóng đầu người (các thế hệ còn sống), biểu tượng của chiến tranh, lịch sử, trí tuệ.

Để hoà giải dân tộc trong thời hậu chiến sau giai đoạn lịch sử 1945-1954-1975, không nên sa đích (sadisme) sử kí (05 đoá hoa đỏ và vàng, nội chiến chống nhau nhưng chống ngoại xâm hai Khối). Và vì vấn đề tôn giáo, tín ngưỡng (hữu thần, duy tâm, đa nguyên) vốn chất chứa bức xúc đến mức căng thẳng nhất trong giai đoạn ấy, nên cần làm rõ bằng hai đoá hoa lam hiện thực khách quan. Để hoà giải dân tộc, cũng không nên sa đích hai đoá hoa lam tiền đề trên, vốn trước đây tôn giáo hữu thần như Thiên Chúa giáo rất sợ bị lật lại hai tiền đề tôn giáo ấy, dẫn đến việc phủ nhận Cứu Chúa và Thiên Chúa, kể cả Thiên Chúa bất toàn.

Cuộc chiến tranh đỏ – vàng ba mươi năm (1945-1954-1975) vừa diễn ra trên bình diện toàn thế giới (Chiến tranh Lạnh), vừa diễn ra ở bốn điểm lớn mà điểm nóng nhất là Đông Dương, khốc liệt nhất là Việt Nam chúng ta. Cuộc chiến tranh này đồng thời diễn ra tận mỗi tế bào của dân tộc ta, trong mỗi gia đình. Tuy cùng là ruột thịt mỗi gia đình, nhưng các thành viên có thể xung đột lẫn nhau, khác giai cấp với nhau, do khác chiến tuyến ý thức hệ. Do đó, cuộc chiến đã đi đến tận cùng đau thương, cần được hoà giải.

Khi hoàn tất tập thơ này, tôi muốn nhấn mạnh bức tranh bìa và bài thơ giản dị nhưng có ý nghĩa tổng kết: “Bảy bông hoa sử và triết”.

T.X.A.
07:14-11:50, 19-7-2018 HB18

Facebook:
https://www.facebook.com/ ...
... tranxuanan.writer/posts/2101819916758615
Wordpress:
LINK tại https :// txawriter. wordpress. com/
.
https://txawriter.files.wordpress.com/2018/08/bia_sach_giua_thuo_chuyen_mua_hoanchinh_in-copy.jpg?w=500


Comments